Thẻ

, , , ,

Dai tuong VNG

Biểu tượng dân tộc: Niềm tin và giá trị- Nguyễn Trung Kiên

Phạm Quế Dương -Sóng gió của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Sinh Nguyễn PR-Viết trong niềm cay đắng

Mạnh Quân-HAI QUỐC TANG

Đào Hiếu - Nước mắt có màu gì?

Đào Hiếu
“Khóc thương tướng Giáp là cách bày tỏ sự phản kháng chế độ rằng: tuy các người đã cố xóa nhòa một anh hùng, cố phủ nhận công lao của một vị tướng thiên tài, cố làm nhục một biều tượng rực rỡ của phong trào kháng chiến chống ngoại xâm… nhưng chúng tôi vẫn có tiếng nói của chúng tôi, có cách nhìn của chúng tôi, có sự đánh giá của chúng tôi. Chúng tôi phân biệt được chánh-tà.Khóc thương tướng Giáp là lời nhắc nhở hùng hồn đến giới cầm quyền rằng cái chết sẽ không từ một ai, nếu không thể chết trong sự thương tiếc của mọi người thì cũng đừng để quan tài mình lầm lũi ra đi trong những lời nguyền rủa.”
Trong suốt những ngày qua nhiều nước mắt đã chảy. Đến trước tư gia của tướng Giáp thấy người ta đứng xếp hàng và khóc, mở ti-vi thấy người ta khóc, đọc báo cũng thấy rất nhiều nước mắt.

Người ta bình luận, suy luận và đặt câu hỏi: “Tại sao lại có nhiều người khóc cho cái chết của một vị tướng như vậy?”

Chưa thể cả quyết rằng người ta khóc vì cái gì, nhưng có điều ai cũng thấy rằng quần chúng đã khóc tự nguyện, khóc vì thương tiếc, khóc vì kính phục. Không có sự bắt buộc, không màu mè, giả dối. Không bị cưỡng ép, đe dọa như ở Bắc Hàn. Chuyện khóc lóc ở Bắc Hàn là một thứ phản xạ có điều kiện, một thứ phản xạ gần giống như bệnh tâm thần.

Trong cái chết của tướng Giáp không có hiện tượng đó.

Vậy người ta khóc vì cái gì?

* * *Hãy nêu một giả thiết:

Nếu trước khi chết tướng Giáp là Thủ tướng chính phủ, là Tổng bí thư, là Thống đốc ngân hàng hay Tổng giám đốc EVN… thì quần chúng có xếp hàng dài trước tư gia để khóc như vậy không?

Tôi nghĩ là không, cho dù ông đã từng có một trận Điện Biên Phủ.

Vì sao?

- Vì trước khi xếp hàng viếng tang, họ sẽ nhìn thấy một bóng ma, không phải của tướng Giáp mà của một tài sản hàng trăm ngàn tỉ của Vinashin, Vinalines đang đùn lên, đang tan rã thành cuộn khói đen bốc mùi. Và họ chùn bước, họ quay gót trở về.

- Vì trước khi xếp hàng viếng tang, họ sẽ nhìn thấy hơn một triệu tỉ nợ xấu đang che phủ hệ thống ngân hàng như một đám mây xù xì lông lá, xác thối, rác rưởi và sũng nước cống rãnh tanh tưởi.

- Vì trước khi xếp hàng viếng tang, họ sẽ nhìn thấy những tờ giấy bạc nhàu nhò trong túi mình đang run rẩy không muốn bị móc ra để trả cho xăng, cho điện, cho thực phẩm tăng giá đều đều.

- Vì trước khi xếp hàng viếng tang, họ sẽ nhìn thấy gương mặt tuyệt vọng của Đoàn Văn Vươn trong tù, họ sẽ nhìn thấy dòng máu đang tuôn chảy từ ngực anh Đặng Ngọc Viết sau phát súng cuối cùng kết liễu đời mình.

Những bóng đen ấy, những rác rưởi ấy, những số phận hẩm hiu ấy sẽ làm mọi người xa lánh tang lễ cho dù người đang nằm trong quan tài là ai.

* * *Chúc mừng tướng Giáp đã chết khi đang đứng ngoài cuộc đỏ đen. Cho dù tướng Giáp có là một đảng viên cộng sản, có từng là phó thủ tướng, có từng là bộ trưởng quốc phòng… thì ông vẫn là một kẻ xa lạ của chế độ, một cái gai trong mắt chế độ. Khi sống, ông đã sống ngoài chế độ, và khi chết – cho dù nhà nước có tổ chức quốc tang – ông cũng đã chết ngoài chế độ. Chính vì thế mà quần chúng thương tiếc ông. Tình cảm ấy quá rõ ràng, không thể đánh tráo được, không ai có thể ăn theo ông được.

Khóc thương tướng Giáp là khóc cho một giai đoạn lịch sử chống ngoại xâm hào hùng và đẹp của cả dân tộc, của nhiều phong trào kháng chiến yêu nước từ Phan Đình Phùng, Hoàng hoa Thám, Trương Định, Hàm Nghi, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học… cho đến phong trào Việt Minh, mà trong đó tướng Giáp là người dứt điểm, là cầu thủ mang áo số 10 đã ghi một bàn thắng ngoạn mục, mang tính quyết định.

Khóc thương tướng Giáp là sự bày tỏ tình cảm với một thiên tài quân sự đã “may mắn” đứng ngoài cái guồng máy tham nhũng, thối nát, và giữ được mình trong sạch.

Khóc thương tướng Giáp là cách bày tỏ sự phản kháng chế độ rằng: tuy các người đã cố xóa nhòa một anh hùng, cố phủ nhận công lao của một vị tướng thiên tài, cố làm nhục một biều tượng rực rỡ của phong trào kháng chiến chống ngoại xâm… nhưng chúng tôi vẫn có tiếng nói của chúng tôi, có cách nhìn của chúng tôi, có sự đánh giá của chúng tôi. Chúng tôi phân biệt được chánh-tà.

Khóc thương tướng Giáp là lời nhắc nhở hùng hồn đến giới cầm quyền rằng cái chết sẽ không từ một ai, nếu không thể chết trong sự thương tiếc của mọi người thì cũng đừng để quan tài mình lầm lũi ra đi trong những lời nguyền rủa.

ĐÀO HIẾU

http://danluan.org/tin-tuc/20131014/dao-hieu-nuoc-mat-co-mau-gi

  Biểu tượng dân tộc: Niềm tin và giá trị

Dai tuong VNG

Ở Việt Nam, chúng ta đang ở vào một thời buổi loạn giá trị, thiếu chân giá trị định hướng. Cái sụp đổ của Liên bang Xô Viết năm 1991 là đòn giáng mạnh vào hệ giá trị mà những người đảng viên Cộng sản đang theo đuổi.  Hình ảnh người bố nghe đài, bỏ đôi đũa xuống, đôi mắt nhìn xa xăm và trống trải mà đứa bạn tôi kể còn in đậm trong tâm trí tôi, làm tôi tin rằng, họ đã bị mất một chỗ dựa quan trọng cho chân giá trị của mình. Rồi những người dân ngày nay, đằng sau những vất vả mưu sinh, họ lại dần dần bị tước mất niềm tin vào tập thể, bởi những tham nhũng, nhiêu khê trong bộ máy hành chính, hay những gian lận trong giáo dục, những  dối trá trong y tế, hay sự thiếu hụt của các trợ cấp và an ninh xã hội v.v. Tất cả xói mòn niềm tin của dân chúng. Tất cả đẩy dân chúng vào cái nhìn bi quan đối với con người, với xã hội. Tất cả đặt họ vào tình huống phải tự tìm cho mình một chân giá trị để tin tưởng, để đi theo.

Và giới trẻ như chúng tôi lớn lên trong cái thời ‘quá độ’ – cái thời mà chúng ta đã rời bến này nhưng còn lênh đênh, phiêu dạt ở đâu đó trên con sông lịch sử, để rồi chưa biết khi nào thì đến được một bến bờ nào rõ ràng và hạnh phúc. Với lớp trẻ, khi những lớp người đi trước lúng túng trong định hướng chân giá trị cho chính bản thân họ,  thì chúng tôi cũng rơi vào một mớ hỗn độn và mơ hồ những giá trị thật giả, đúng sai hoặc nửa sai nửa đúng. Cũng có người may mắn tìm được giá trị đúng đắn để sống cuộc đời có ý nghĩa, những cũng có người thì bỏ mặc cho dòng đời xô đẩy hoặc bị dẫn dắt bởi người khác, có người trở nên chán nản, đau khổ, và cũng có người lựa chọn sống cuộc sống tiêu cực ngoài vòng pháp luật. Không có gì lạ khi mà những vụ giết người, cướp của, hiếp dâm, lừa đảo, buôn bán thuốc phiện, hút chích đang trở nên phổ biến trong  xã hội, đặc biệt là giới trẻ. Cũng có người may mắn được đi học ở nước ngoài và đã, đang tiếp thu những giá trị mới. Nhưng cũng có người an phận sống cho riêng mình, cũng có người quay sang chê bai, chửi bới, châm biếm, đả kích những ‘căn bệnh’ đang tồn tại trong đất nước và dân tộc của họ. Nhưng số quay lại đóng góp cho đất nước, vì dân tộc thì không hề nhiều. Đừng quá trách chúng tôi! Chúng tôi đang loạn giá trị, loạn niềm tin và chúng tôi đang tìm kiếm câu trả lời: Tin cái gì? Chọn cái gì? Theo cái gì? Sống thế nào? là những câu hỏi thể hiện sự rối loạn định hướng giá trị của đa số tuổi trẻ chúng tôi. Mà tuổi trẻ loạn thì nguyên nhân gốc rễ chính là từ xã hội loạn.

***

Chúng ta thường nói đến từ ‘dân tộc’, ‘tính dân tộc’, ‘tinh thần dân tộc’, ‘lòng yêu nước’, hay những từ ‘to lớn’ khác, nhưng ít khi chúng ta cảm nhận được nó. Có ai bảo ta rằng: Mày sống vì nhân dân, vì dân tộc một tí! Chắc mình sẽ bảo sao mày nói gì to tát thế! Quả thực, dân tộc, với tư cách là một tập thể, một nhóm rất lớn, hiện diện rất mông lung và xa vời trong đời sống thường nhật. Cũng như ta hay hỏi: nhân dân làm chủ, nhưng nhân dân là ai? là tất cả, nhưng cũng chẳng là ai cả? Dân tộc cũng là tất cả, nhưng cũng chẳng là ai, bởi vì nó là một tập thể không có ranh giới và hình thù rõ ràng. Nó chỉ hiện diện hết sức vô hình và thường bị những chuyện đời sống nhỏ nhặt, từ vợ chồng, con cái, tới tiền nong, chợ búa, cho tới những thứ to tát hơn như sự nghiệp, công danh, quyền lực, địa vị lấn át và chi phối. Cũng có thể, cái tinh thần tập thể đó bị phủ mờ hay bị khoá chặt bên trong bởi những cảm xúc hay kinh nghiệm cá nhân đối với tập thể, nó tạo thành cảm giác rằng bản thân mình hoặc tách rời tập thể, hoặc chán ghét cái tập thể đó. Và khi tự cho mình nằm ngoài cái tập thể đó, làm sao có thể xuất hiện ý chí tập thể? Do đó, nếu không có một biến cố lịch sử hay một sự kiện chính trị – xã hội nào đó có tầm quan trọng to lớn, đặt mọi người trên một mẫu số chung, thì sẽ chẳng hy vọng nào kéo từng cá nhân thoát ra khỏi vòng xoắn của những âu lo đời thường để quan tâm tới những gì vĩ đại cho cả cộng đồng.

Tôi đã từng cảm nhận được, một vài lần khi tinh thần dân tộc xuất hiện và hiện hữu. Đó là lúc cảm xúc gia tăng đột biến, trào dâng, làm cho bản thân hầu như bị chi phối bởi sức mạnh to lớn nào đó, một tinh thần dám vượt qua những nông cạn và nhỏ nhặt cá nhân, để khiến mình làm gì cũng được, kể cả phải chết. Một lần là lần đầu tiên tôi dự cuộc diễu hành nhân ngày Quốc khánh mồng 2 tháng 9 năm 2005. Lúc đó tôi chứng kiến hàng dài những người lính diễu binh, bước đi trong tiếng nhạc oai hùng. Và vây quanh tôi, cả đám đông như nín thở chào đón họ. Một lần là khi tôi và đám bạn hoà vào dòng người cổ vũ, ăn mừng cho chiến thắng của đội bóng đá Việt Nam vô địch Đông Nam Á năm 2008. Khi đó, dường như tất cả mọi người chia sẻ một tinh thần chung, là vui sướng, là tự hào, rồi để là gắn kết giữa những người cùng chung một dân tộc. Lúc đó, cá nhân sẵn sàng làm những chuyện vĩ đại, vượt qua sức mình vì tập thể.

***

kimma2-9173-1381629806

Và đây, cái chết của Tướng Giáp không đơn giản chỉ là cái chết của một con người, đúng hơn, nó là cái chết của một con người mang đầy giá trị: giá trị của lịch sử, giá trị của dân tộc, giá trị của lòng yêu nước và bản lĩnh người Việt.  Mà các giá trị chân chính khi đã được tập hợp lại bên trong một con người, nó đủ sáng để biến người đó trở thành biểu tưởng. Nói không ngoa, Tướng Giáp là một biểu tượng rực sáng. Một biểu tượng chuyên chở những giá trị cho phép số đông dân chúng tin tưởng, sống chết vì nó. Một biểu tượng có thể khơi gợi được sợi dây vô hình nối liền những cá nhân rời rạc và ích kỷ, và biến họ thành một khối thống nhất, chia sẻ chung cảm xúc, suy nghĩ, ý chí và hành động. Lịch sử dân tộc Việt Nam, dĩ nhiên đã từng trải qua những thời khắc mà cả dân tộc cùng chung một ý chí. Có lẽ rõ ràng nhất là trong những thời khắc chiến tranh như khi nhà Trần vận động dân chúng tổ chức vườn không nhà trống chống quân Mông Cổ, hay khi huy động người dân góp sức tải lương thực và vũ khí cho chiến dịch Điện Biên Phủ 1954 hay tinh thần tất cả vì miền Nam những năm thống nhất đất nước. Nhưng trong thời buổi hoà bình mà tạo ra được sự gắn kết tập thể như trong chiến tranh, đó chỉ có thể sinh ra từ những sự kiện đặc biệt, hoặc từ những biểu tượng đặc biệt.

Dai-tuong-o-Vung-Chua-2-1-9988-1381668287

Một tuần vừa trôi qua là một tuần ‘vĩ đại’ theo nghĩa nó đặc biệt hơn mọi tuần khác trong một năm, thậm chí đặc biệt trong cả thế kỷ. Khi mà cái chết của vị tướng anh hùng đã tạo nên một ‘cơn sóng thần’ những tin tức dồn dập xuất hiện trên mạng Internet. Dòng thông tin khổng lồ sinh ra, lưu chuyển liên tục đó, xuất phát từ mọi hình thức, từ báo chí mạng, từ chính thức đến phi chính thức, tới các trang mạng xã hội và các trang web và blog cá nhân, xuất phát từ mọi cấp độ, từ cá nhân tới các nhóm xã hội và tới từ đa phần các tầng lớp trong xã hội. Tướng Giáp qua đời đã dấy lên một ‘cơn bão’ dư luận xã hội: họ tìm kiếm, họ đọc, họ nghe, rồi họ viết, họ chia sẻ, họ trải lòng, họ bàn luận, họ đánh giá, họ suy ngẫm… Tất cả những hành động đấy đều xoay quanh con người và cuộc đời của vị Tổng tư lệnh ‘lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu’.  Nếu Internet như một cỗ máy phát sóng kết nối tất cả những cá nhân riêng lẻ từ khắp các chiều không gian và thời gian, thì Tướng Giáp là cốt lõi tinh thần để vận hành cái máy đó. Một tuần qua, có cảm giác các tầng lớp xã hội như những người dân làng đang quây quần quanh một cái bếp lửa hồng để trò chuyện về sự ra đi của một già làng như thể đó là chuyện duy nhất có ý nghĩa trong thời gian này.

Và đặc biệt hơn là chuyện những người dân đổ về Hà Nội, rồi lại dồn về ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu để thắp nén nhang, kính viếng người tướng đã ra đi. Và hôm nay là chuyện những người dân từ khắp nơi đổ ra đường Hà Nội để đưa tiễn vị tướng ấy về nơi chôn rau cắt rốn của ông và những người dân khắp nơi về Quảng Bình để mong dự cái giờ phút cuối cùng của Đại tướng trước khi ông về với cát bụi. Tôi cảm thấy ngạc nhiên và sung sướng! Dù tôi không được dự vào dòng người đến viếng và tiễn đưa Tướng Giáp, nhưng qua những bài viết trên mạng Internet, tôi cũng có thể cảm nhận được cái tinh thần ấy, cái cảm giác ấy, trong những khoảnh khắc ấy. Cái cảm giác mà có vẻ như cuộc sống bon chen, cơm áo gạo tiền đầy cuốn hút, vội vàng và ích kỷ – cái mà cuốn tất cả mọi người vào một vòng xoáy đầy toan tính cá nhân – đã nhường chỗ cho một điều thiêng liêng hơn mang tính cộng đồng rõ rệt. Có những người bạn tôi cảm giác rằng họ chẳng bao giờ quan tâm đến những chuyện lớn lao của đất nước nhưng nay họ là những người trăn trở đi viếng.  Có những bạn trẻ mà tôi nghĩ họ thích nhạc trẻ hay nhảy hiphop hơn là chuyện chính trị, nhưng các bạn đã xếp hàng trong dòng người nối dài như bất tận vào viếng hay tiễn đưa Đại tướng. Tóm lại, cái đám đông xuất hiện hướng về vị tướng đó – già có, trẻ có, nam có, nữ có, ca sĩ có, nhạc sĩ có, nhà văn có, nhà báo có, tướng lĩnh có, nông dân có, người Kinh có, người dân tộc thiểu số có, ở xa có, ở gần có, nghèo có, giàu có v.v. – như một hình ảnh thu nhỏ của một dân tộc.

xuanthuy3-2546-1381636385

Mấy năm nay, Tướng Giáp vẫn sống, nhưng ai cũng biết ông đã rất già, rất yếu và có thể ra đi bất cứ lúc nào. Cái gì quý giá, nhưng chúng ta biết chúng ta đang có nó, chúng ta cũng dễ quên đi, hoặc ít để ý. Con cá sống trong nước cũng không biết nước quan trọng thế nào đối với nó. Người ta sống dựa vào không khí, nhưng ít khi cảm nhận hay nhớ về nó.  Và rồi, chúng ta cứ an tâm rằng Tướng Giáp đang sống – và có khi chúng ta đã lãng quên ông – chỉ đến khi cái chết thực sự đã đến với ông, để cho chúng ta thấy giá trị của ông quan trọng như thế nào đối với dân tộc Việt Nam. Chỉ đến lúc đó, chúng ta mới nhận ra rõ ràng rằng, cái biểu tượng giá trị mà chúng ta cần cho sự phát triển của đất nước này là cần thiết như thế nào. Chỉ đến lúc đó, những con người cá nhân, ích kỷ chúng ta mới chợt thấy khắc khoải, bồi hồi, tiếc nuối, nhớ thương một biểu tượng giá trị đã mất đi. Và thực sự, cái chết của Tướng Giáp là một thử nghiệm lịch sử, cho thấy rằng té ra tinh thần dân tộc Việt Nam nó không bao giờ chết, nó chỉ ẩn đi trong màu áo cuộc sống tầm thường và sẽ trỗi dậy khi thời cơ tới.

langbac-3329-1381634167

Có người nói đó là dấu hiệu đánh dấu sự kết thúc của một thời đại. Câu nói buồn man mác, song cũng có lý! Nhưng dù tranh luận như thế nào đi nữa thì dân tộc Việt Nam cũng cần có những con người tiếp bước những thế hệ như Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, để tạo nên những biểu tượng giá trị mới cho dân tộc tin theo. Đúng! Chúng ta thay vì than thở, hãy đi xây dựng biểu tượng giá trị của thời đại mới!

http://thesociologicaldiary.com/2013/10/13/bieu-tuong-dan-toc-niem-tin-va-gia-tri/

 

Sóng gió của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Phạm Quế Dương gửi RFA
2013-10-14
000_Del284687-305.jpg

Du khách tham quan di tích chiến dịch Điện Biên Phủ hôm 05/5/2009.

AFP photo

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi là chính trị viên đại đội pháo (Tô Vĩnh Diện) đã được gặp đại tướng Võ Nguyên Giáp lần đầu tiên. Đại tướng rất thân tình với anh em. Chúng tôi kính mến lắm. Khi Mỹ bắt đầu đánh phá miền Bắc, tôi làm Tổng Biên tập báo Phòng không, Không quân. Năm1970 tôi làm phó chính ủy trung đoàn bảo vệ cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa), rồi đưa cả đơn vị vào bảo vệ Trường Sơn. Khi Trung Quốc đánh ta, tôi lại được chiến đấu ở biên giới phía Bác.

Từ ngày lãnh trách nhiệm Tổng Biên tập tạp chí Lịch Sử Quân Sự (1982) tôi nhiều lần được gặp Đại tướng để xin ý kiến. Trong các buổi gặp bao giờ Đại tướng cũng rất thân tình, cung cấp nhiều tư liệu quý giá với những chỉ bảo thật cặn kẽ, thấu đáo.

Tôi rất khâm phục trí tuệ uyên thâm, uyên bác và sức làm việc hết sức dẻo dai của Đại tướng nhưng rất thắc mắc là tại sao năm 1980 Đại tướng đã thôi làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và năm 1982 đã thôi Uỷ viên Bộ Chính Trị .

Đôi lần trong bối cảnh thân tình tôi đã định hỏi trực tiếp Đại tướng nhưng rồi lại ngần ngại, lần lữa.

Một hôm, trong một bữa cơm thân mật tại nhà thượng tướng Trần Văn Trà tôi nêu câu hỏi vì sao Đảng không tận dụng tài thao lược và trí tuệ siêu việt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong lĩnh vực quốc phòng mà lại bắt Đại tướng phụ trách việc sinh đẻ có kế hoạch?

Thượng tướng bảo tôi: Chủ yếu là do mâu thuẫn với anh Ba (Lê Duẩn) nhiều việc:

“Từ những năm 1950 anh Văn đã không đồng tình đánh Nhân Văn Giai Phẩm và ngay thời gian đó vẫn thường thăm hỏi, sẻ chia chân tình với một số nhà văn có tài”.

Anh Tư (tên thường gọi của Thượng tướng Trần Văn Trà) kể tiếp:

“Khi đánh xét lại anh Văn bị coi như trùm trưởng dấu mặt. Đối với cải cách ruộng đất và cải tạo công thương tư doanh cả ở miền Bắc và sau này ở miền Nam anh Văn cũng không tán thành.

Mâu thuẫn với anh Ba càng sâu sắc hơn khi sau ngày 30/4/1975 anh Ba chủ trương bắt chính quyền Sài Gòn và quân đội Sài Gòn đi cải tạo trong khi  mình thì nhất trí với anh Văn là nên phân biệt hàng binh và tù binh, nên đối xử với những người bại trận như  nước Mỹ thế kỷ 18 trong chiến tranh Nam-Bắc. Phía Bắc thắng, phía Nam đầu hàng mà không bị xử lý gì. Cha ông ta xưa cũng từng đối xử với giặc Tàu bại trận như vậy”.

(Văn bia Vĩnh Lăng kể về chiến công Lê Lợi- Nguyễn Trãi đánh thắng quân Minh còn ghi rõ: “Những quân giặc bị bắt và những quân đầu hàng có đến mười vạn người, đều tha cho về cả. Đường thủy thì cấp cho hơn 500 thuyền, đường bộ thì cấp cho lương ăn và ngựa; răn cấm quân sỹ (của ta) không được xâm phạm mảy may (đến quân giặc)”).

Một hôm, tôi đến hỏi Đại tướng để xác minh lời kể của thượng Tướng Trần Văn Trà . Đại tướng dẫn tôi ra ngoài vườn vì sợ trong nhà bị đặt máy ghi âm. Đi hết mấy vòng sân vườn, Đại tướng xác nhận: Các điều anh Tư nói đều đúng hết. Nhưng thôi đừng quan tâm . Lịch sử rồi sẽ minh xét như vụ án Lệ Chi Viên, cụ Nguyễn Trãi bị chu di tam tộc nhưng lịch sử đã minh oan lâu rồi.

Hôm ấy Đại tướng đã ký tặng tôi tấm ảnh chụp giữa hai người.

Tháng Hai năm 1984 Hội đồng Khoa học Hoàng gia Anh chọn 10 danh tướng  trong số 90 vị tướng nổi tiếng từ Cổ đại đến hiện đại. Việt Nam vinh dự được chọn 2 vị : Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn và Đại tướng Võ Nguyên Giáp .Năm 1994 , kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, nhà xuất bản Văn hóa-Thông tin nhờ tôi làm chủ biên xuất bản cuốn sách “ 10 danh tướng thế giới.”.

Tôi viết hai phần: “Lời nói đầu” và “Đại tướng Võ Nguyên Gíáp”. Về Đại tướng Võ Nguyên Giáp tôi lấy tài liệu của Bách Khoa Toàn Thư về quân sự và quốc phòng của Mỹ (International military Defende Encyclopedia). Họ ca ngợi Đại tướng Võ Nguyên Giáp hết lời với nhiều tài liệu xác thực. Sách phát hành, tôi bị người của Ban Tuyên Giáo Trung Ương đến nhà  4,5 lần quy kết tôi bịa đặt, quá đề cao Tướng Giáp.

Tin Đại Tướng ra đi làm tôi quá xúc động nên có dấu hiệu bị tai biến mạch máu não. May nhờ cấp cứu kịp thời và chỉ xuất huyết nhẹ nên đã qua khỏi.

Người đến viếng nhà Đại tướng quá đông. Tivi đưa tin hàng trăm ngàn người. Xem tivi thấy các phố đông kín người. Tôi rất lo không đi viếng được. May mà có cháu của Đại Tướng đến đón nên 8 giờ sáng mồng 10/10, vợ chồng tôi đã được vào lễ. Tôi phúng bức trướng ghi: “Kính Viếng Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Đại Danh Nhân Danh Tướng  Thế Gian – Đời Đời Kiếp Kiếp Lưu Danh Thiên Tài”.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/tsu-bdviet-10142013-10142013153239.html

HAI QUỐC TANG

Mạnh Quân

Vụ nổ kho pháo hoa tại Phú Thọ ngày 12/10/2013 làm 24 người bị chết và gần 100 người khác bị thươngTheo thống kê chưa đầy đủ, vụ nổ kho pháo hoa tại Phú Thọ ngày 12/10/2013 đã làm 24 người bị chết và gần 100 người khác bị thương

Sáng nay mọi thứ như ngưng đọng với quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đến giờ này, ở HN, dần dần mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì phải như vậy rồi. Ko có gì phải bàn cãi. Ông là người có công rất lớn với đất nước.

Nhưng tôi thấy nặng nề hơn với những thông tin về những đám tang liên tiếp ở Phú Thọ. Các phóng viên nói rằng, trên đường về Việt Trì, cứ cách một đoạn lại có một đám tang. Có những đám tang chỉ cách nhau vài chục m. Họ là gia đình các nạn nhân vụ nổ pháo hoa ở nhà máy Z121.

 

Đấy cũng là những nỗi đau quá lớn. Hàng chục gia đình đang sống yên bình và người thân của họ đã chết thê thảm lại vì sự bất cẩn trong công tác bảo quản. Số người tử vong đã lên tới trên 20 và còn hàng chục người khác có thể ko sống nổi hoặc có sống cũng vật vã vì bị bỏng quá nặng. Nhưng hình như, trong cả nỗi đau chung của dân tộc về lễ tang vĩnh biệt Tướng Giáp, thông tin về sự cố khủng khiếp này, ngoài trừ 2-3 tờ báo (TT, Infornet…) cũng chỉ chiếm diện tích rất nhỏ trên các trang báo. Thậm chí, có báo đến giờ này cũng chỉ đăng rất ngắn tt từ hôm trước và cũng ko chính xác với 7 nạn nhân tử vong.

Đại diện của Bộ Quốc phòng nói rằng, xác định nguyên nhân ban đầu là do pháo hoa…tự cháy.

Lại là lý do khách quan ư ? Sao ở nhiều nước pháo hoa của họ ko tự cháy ? Mà ở ta, riêng về pháo hoa, có 2 vụ nổ gây chết người thê thảm thế rồi ? Thế sau này nhà máy Điện hạt nhân có gì ko ổn lại bảo do tự cháy, tự nổ à ? Hay bể chứa Bô xít có sự cố thì cũng bảo do bùn nó tự rò rỉ à ?

Đã có quá nhiều tai nạn gây chết nhiều người cùng lúc trong khoảng 2-3 năm qua. Vụ lật tàu ở Quảng Ninh hơn 10 người chết, vụ cháy xưởng may ở Hải Phòng, 13 người chết; vụ lật tàu ở TP Hồ Chí Minh, chết gần hết 2 gia đình; hàng loạt tai nạn giao thông nghiêm trọng làm chết nhiều người ko đếm xuể..Toàn những vụ chết rất tang thương mà đều từ những lý do từ những bất cẩn của con người, từ việc không chấp hành các quy định, quy chuẩn về an toàn…mà cơ quan quản lý nhà nước cũng thiếu trách nhiệm.

Việt Nam cũng đã có những vĩ nhân, những nhà lãnh đạo giỏi. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là người cuối cùng mà người ta “thương chung khóc cùng” (Nguyễn Ngọc Tư), người ta phải khóc vì chẳng còn ai thế nữa, sẽ chẳng còn vị lãnh đạo nào vẹn cả tài, đức như ông…Nhưng thế hệ ấy cũng đã qua rồi. Những thước phim về chiến thắng, về chiến tranh chiếu mãi trên tivi mấy hôm nay để vinh danh ông cũng rất hợp nhẽ, đúng lúc.

Nhưng sau quốc tang lớn này, vào những dịp lễ, tết…nếu tiếp tục chiếu phim, ca hát mãi về chiến thắng, về chiến tranh với Pháp, với Mỹ…lặp đi, lặp lại cũng khiến người ta chán lắm. Đừng ru ngủ nhau nữa. Hèn kém mãi về kinh tế, cứ khủng hoảng kinh tế liên tiếp thế này, chẳng mấy chốc phải nhìn sang Myanmar,Lào, Campuchia…để xem họ làm ăn thế nào mà tiến nhanh thế thì chẳng có vinh quang nào trong chiến tranh, trong quá khứ xóa được nỗi nhục ấy!

Bây giờ, Việt Nam cần một thế hệ lãnh đạo giỏi giang, đoàn kết, cần những lãnh đạo xuất chúng biết đưa đất nước phát triển kinh tế, xh về mọi mặt; biết nhìn ra những yếu kém trong tính cách con người VN, những kém cỏi trong cách làm ăn, cách sống…của người Việt ví dụ như cái tính cách bất cẩn, làm j cũng phớt phát, qua loa…để thay đổi nó, nâng cao chất lượng sống về mọi mặt, đảm bảo sự an toàn, ko xảy ra những vụ tai nạn thương tâm, ko xảy ra những thảm họa về môi trường, sinh thái…Nhưng là ai, những ai bây giờ ? Nhìn đỏ mắt mà ko dễ thấy ai để đặt niềm tin vào đó.

Chắc sẽ không có quốc tang cho hàng chục cán bộ, nhân viên tử nạn của nhà máy Z121. Quốc tang của Việt Nam chỉ dành cho những yếu nhân, lãnh đạo cấp cao. Nhưng trong lòng nhiều người dân, bên cạnh nỗi đau vì đất nước mới mất đi một người đáng kính phục- Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì đây cũng là một quốc tang bất ngờ nữa-cũng rất đau xót. Và người ta còn phải khóc thầm, cho những quốc tang không đc công bố ấy, còn có thể xảy ra ở lúc này, lúc kia, bởi thói vô trách nhiệm, bởi những bất cẩn chết người…với những công trình, dự án, công việc đòi hỏi sự nghiêm ngặt cao độ về sự an toàn.

Theo FB Mạnh Quân

(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)

http://hahien.wordpress.com/2013/10/14/hai-quoc-tang/

 

Viết trong niềm cay đắng

  Sinh Nguyễn PR
Tại sao phải hạ cờ?
Tôi không hình dung được, tôi không thể hiểu ra được, tại sao ? Tại sao họ phải làm như thế ? Khi tôi đọc qua công văn “ hỏa tốc “ của cục lễ tân nhà nước thuộc bộ ngoại giao nước ta, gởi cho UBND Tp Hà Nội. Thật tình lòng tôi uất nghẹn và đau lòng. Uất nghẹn vì lòng tự trọng của một công dân Việt Nam bị xúc phạm. Đau lòng vì linh cữu cũa cụ Đại tướng còn đang ở Quãng Bình, ngọc thể cũa ngài còn chưa hạ huyệt.
Ai ? Người nào ? Tập thể nào ra lệnh Tp Hà Nội làm việc này ? Cái ông cục trưởng cục lể tân là người thừa lệnh bộ trưởng bộ ngoại giao ký văn bản này, chắc chắn ông không phải là người trực tiếp có được cái quyền tối thượng đó. Theo các bạn, trên đất nước Việt Nam hiện nay, ai là người có quyền ra cái lệnh này ?
 Tôi chỉ là một người dân thấp hèn, không hiểu gì nhiều về các nguyên tắc của nhà nước,nhưng tôi đoán chắc rằng cái người ra chỉ thị này phải là một quan chức to lắm, tầm cỡ cũng phải tứ trụ triều đình.Nhưng dù có là ai, có Tổng bí thư, có chủ tịch nước, có là Thủ tuớng đi chăng, cũng phải còn một chút lương tri, không thể làm buồn tủi vong linh một anh hùng của dân tộc và không thể làm mất thể diện quốc gia chỉ vì sợ  một ông Thủ tướng nước đàn anh buồn lòng, có thể vì một áp lực to lớn nào đó, cho nên phải cúi đầu phủ phục ?
Tại sao đến nông nỗi vậy ? Chả lẽ gia đình anh đang có đại tang, thay vì hết ngày đó mới viên mãn, thế mà 12h50 có một thằng đàn anh bợm bãi ghé nhà, nó không muốn thấy cảnh ma chay ấy, thế là anh phải cấp tốc dẹp sạch hết đi trước 12h30, vì sợ nó buồn lòng nó sẽ sinh sự?
Hay là trên nguyên tắc ngoại giao, nếu một thủ tướng nước bạn qua thăm, nước anh phải dẹp hết tang chế, dù đó là quốc tang ? ( việc này tôi không rành, các bạn nào biết xin phản hồi ).
 Nhưng tôi nghĩ, không có cái nguyên tắc nào vô lương tâm như vậy. Lý ra ông Lý Khắc Cường qua thăm hoặc làm việc với chính phủ Việt Nam theo đúng lịch, Khi biết cụ Giáp mất, hiện còn đang để ở Quảng Bình, ông Cường phải về Quảng Bình viếng cụ, đó mới là phải đạo. Anh đến nhà bạn chơi, biết cha bạn mất còn đang để dưới quê, anh không thèm đến viếng, thế là tình anh em sao ?
 Ở đây tôi không muốn nói đến cái đạo lý của ông Lý khắc Cường, tôi chỉ muốn tự tra vấn về cái đạo lý làm người của các vị, những việc các vị đang làm và những gì nhân dân đang nghĩ về các vị về sư việc hạ cờ tang ở Hà Nội khi ngày tang của Đại tướng chưa hết, lý do chỉ vì ông Thủ tướng Trung Quốc qua Việt Nam.( theo văn bản của cục lễ tân nhà nước gởi cho UBND Tp Hà Nội, đã nêu lý do )….
  Tôi đã đọc một bài viết của Đại tướng viết về cuộc chiến tranh biên giới năm 78..79. Trung Quốc đem mấy vạn quân xăm chiếm các tỉnh phía bắc nước ta, theo Đăng tiểu Bình là muốn dạy cho Việt Nam ta một bài học, nhưng các bạn đã biết,bài học gì ngoài cái máu bành trướng của Đại Hán ? Ý muốn buộc Việt Nam ta phải thuần phục, cúi đầu tuân theo các mệnh lệnh của chúng, nói rõ ra là chúng muốn ta làm chư hầu cho chúng, nhưng quân dân ta đã đánh bại chúng.
Hàm ý của Đại tướng trong bài viết rất rõ ràng, cụ nhắc nhở nhân dân ta luôn luôn phải đề phòng Trung Quốc, Trung Quốc là kẻ thù của chúng ta, chúng là loài lang sói, hãy xa lánh chúng. Cụ thể như dự án bauxite cụ đã kiến nghị không làm vì ảnh hưởng đến an ninh Quốc gia cũng vì có Trung Quôc nhúng tay. Phải nói thẳng là cụ chống Trung Quốc thẳng thừng, có lẽ cho mãi đến ngày cụ ra đi…
Thế thì hôm cụ mất, Thủ tướng Trung Quốc lại qua Việt Nam, làm sao hài lòng và quan tâm đến người đã quyết liệt chống mình. Khi Lý khắc Cường đến Việt Nam, haern cũng đã biết cụ mất, có thể ông ta đã trao đổi trước với lãnh đạo Việt Nam : ( nói theo từ dân dã…Thôi , tụi bây làm sao cho khuất mắt tao, chứ tao không ưa ông ấy ). Thế là hạ cờ…Nếu đúng như nhưng gì tôi nêu thì..Ôi ..thật nhục nhã, đắng cay

Trở lại cái đạo lý làm người. Theo tôi, tuy là người không được học rộng hiểu cao, nhưng cha mẹ tôi cũng đã dạy tôi hiểu được Nhân, Lễ, Nghĩa,Trí, Tín..Trong trường hợp này, dù có như thế nào cũng không thể hạ cờ. Nghe Hà Nội chính quyền bắt buộc hạ cờ, các ông có biết lòng dân uất ức lắm không ? Một sự xúc phạm nghiêm trọng, giống như làm con mà xúc phạm cha mẹ vậy. Nếu vì quá run sợ mà ra cái lệnh hạ cờ này, kính mong các ông xem lại đạo lý làm người của mình, để vong linh Đại tướng dưới suối vàng được thanh thản.

Tác giả gửi Quê Choa.
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả 
About these ads